tới.
- Tiên sinh, trời hiện giờ rất nóng, làm phiền ngài đến đây a.
Trang Duệ cầm lấy một cây dù, chạy đến chỗ xe lăn, vội vàng dùng nó che ánh mặt trời cho tiên sinh, nhìn lão nhân hiện giờ so với lúc trước, sắc mặt tốt hơn rất nhiều, xem ra rất là khỏe mạnh, cơ năng của lão nhân khôi phục, xem ra rất có tiến triển.
- Tiểu Trang a, ngươi muốn chấn hưng truyền thống văn hóa, lão đầu tử không có gì mang theo, chỉ có thể đến cổ động mà thôi.
Lão Nhân rất ẩn dấu, đôi mắt không nhìn đống lẵng hoa mà nhìn lên tường vây, trên mặt tường, đều có có ảnh của các cổ vật trong bảo tàng, chế tác phi thường tinh mỹ.
Lão nhân nhìn rất cẩn thận, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu hỏi Trang Duệ mấy câu, tinh thần rất tốt, đúng là không giống một lão nhân hơn chín mươi tuổi.
Vốn mọi người chơi cổ vật ở trong phòng hợp nói chuyện phiếm, nghe đại sư đến, rốt cuộc bờ mông không ngồi yên, đều đứng dậy chạy ra cửa.
Mà những người này đều là người có địa vị trong giới đồ cổ, Mã tiên sinh đầu lĩnh, sau đó là các đệ tử của đại sư, còn có một đám chuyên gia giáo sư của các nhà bảo tàng, cuối cùng mới tới những người sưu tập đồ cổ nổi tiếng.
Như bọn người Trương quản lý tới từ Trịnh Châu, cũng chỉ có thể đứng ở đằng xa xa mà nhìn tới mà thôi.
Đại sư đến đây, Trang Duệ phải ở bên người, bởi vì tuổi của lão nhân này đúng là quá lớn, mình ở bên người, vạn nhất có chuyện gì, có thể kịp thời cứu chữa sớm một chút.
theme
review
dịch vụ kế toán quận 2
dịch vụ kế toán quận 3
dịch vụ kế toán quận 5
dịch vụ kế toán quận 8
thành lập doanh nghiệp
Lúc tiến vào phòng hợp, Trang Duệ đưa vào một tia linh khí, tiến vào trong thân thể của đại sư, bởi vì bên trong phòng có máy điều hòa, cảm giác lạnh rất mạnh, có thể làm cho đại sư không chịu nổi.
- Vương thư ký? Hắn điện thoại tới làm gì?
Trang Duệ đang nói chuyện phiếm với lão nhân và các lãnh đạo của những bảo tàng danh tiếng, đột nhiên điện thoại trong túi vang lên, nhìn số hiển thị trên màn hình, Trang Duệ có chút nghi hoặc khó hiểu.
- Khục khục, tiểu tử này, đây là do ngươi dùng quảng cáo bên ngoài làm phương tiện kinh doanh, cho nên thành phố mới thu phí của ngươi, ngươi bực tức như vậy làm gì?
Âu Dương Chấn Vũ bất mãn trừng mắc nhìn Trang Duệ, chính sách quốc gia, quy định chính phủ, cho nên không thể tùy tiện bình luận. Trong lòng Âu Dương Chấn Vũ cũng nghĩ tới có nên gõ Trang Duệ một cái hay không, hắn không muốn bị lợi dụng đặc quyền của anh em mình, mà bị người ta cầm chuyện này ra chất vấn.
- Con làm như vậy, cậu nhỏ, con đã tuân theo pháp luật, không có đi đường ngang ngõ tắt a.
Vừa nói chuyện ba người đã đi tới phòng hội nghị, Trang Duệ đẩy cửa ra, trước khi Âu Dương Chấn Vũ đi vào, hắn vỗ tay, lớn tiếng nói ra:
- Âu Dương bộ trưởng trong lúc đi ngang qua đây, đã tới tham gia buổi lễ khai trương bảo tàng của tôi, mọi người cùng hoan nghênh nào.
Lời này của Trang Duệ đã làm phòng hội nghị an tĩnh lại, nói thật ra, người ở đây có thể biết rõ quan hệ giữa Trang Duệ và Âu Dương Chấn Vũ, tuyệt đối đếm được trên đầu ngón tay.
Mọi người ở đây, phần lớn đều lăn lộn trong giới đồ cổ, cho nên không xa lạ gì với Âu Dương Chấn Vũ, mà một ít quan chức làm việc trong chính phủ, càng biết rõ sự cường thế của Âu Dương Chấn Vũ, có thể nói, Âu Dương Chấn Vũ đến đây, đã làm cho rất nhiều người âm thầm đánh giá lại vị trí nhà bảo tàng của Trang Duệ trong đầu.
Một buổi lễ khai trương nhà bảo tàng tư nhân, có đáng được một phó bộ trưởng bộ văn hóa tới tham gia không?